Xót xa!
Status của một tình nguyện viên hội máu :"Hôm nay lên Viện có mấy việc ,tình cờ ngang qua tầng 6,khoa nhi. Nghe tiếng khóc như xé vải của một em bé tầm 10 tuổi rất thương,hỏi ra mới biết em của bé,một bệnh nhi của Viện,mới có mười mấy tháng tuổi vừa qua đời...Xót quá!!!Mong lắm một ngày mai sẽ không còn thiếu máu..."
Đọc những dòng trên mà thấy xót xa biết bao nhiêu! Có một cái gì đấy như lặng đi trong lòng…. Một sinh linh bé nhỏ đã ra đi… Ngày mai vẫn đến nhưng không còn em nữa. Em vẫn còn quá nhỏ để có thể hiểu được cuộc đời, em vẫn còn quá nhỏ để biết có bao nhiêu người khác yêu thương và lo lắng cho em. Mười mấy tháng tuổi, em chưa rời khỏi vòng tay mẹ, vậy mà….
Ngày mai vẫn tới và cuộc đời vẫn trôi vội vã. Có một thiên thần đã chắp cánh bay đi…. Gia đình đau. Tổ quốc đau. Và cả những tình nguyện viên như chúng tôi cũng thấy đau nhiều lắm! Thấy thật có lỗi với em! Hình như những gì chúng tôi làm vẫn còn chưa đủ, chưa bao giờ đủ để có thể cứu sống được tất cả. Xót lắm! Em vẫn còn quá bé bỏng! Em chưa gọi được tiếng mẹ….. Và để rồi cả giây phút em đi, em vẫn chưa thể nói với bố mẹ, với gia đình, và với người chị của mình một lời tạm biệt…. Và bây giờ đây, em cũng không biết rằng có giọt nước mắt của một người chưa bao giờ được nhìn mặt em đã rơi, vì xót em. Em cũng như tôi và bao nhiêu con người khác, được sinh ra trong tình yêu của bố mẹ. Nhưng tại sao ông trời đành lòng nhẫn tâm cướp đi của em sinh mạng, khi mà em còn chưa được một lần gọi 2 tiếng :”mẹ ơi!”. Trong khi có biết bao nhiêu con người sống tàn ác, sát hại lẫn nhau vì những mục đích thật nhỏ nhen, hèn hạ thì họ vẫn sống. Còn em, mười mấy tháng tuổi, không biết em đã mất bao nhiêu tháng nằm trong bệnh viện, để rồi ngày hôm qua, em đã rời bỏ cuộc sống này mà ra đi mãi mãi, chẳng bao giờ em trở lại nữa….
Em! Ở bên kia xa xôi em có nghe tiếng chị em khóc? Có nghe tiếng trái tim bố mẹ em đau đớn quằn quại vì mất em? Đau lắm em biết không? Tôi thấy mình thật có lỗi, những gì chúng tôi làm vẫn chưa đủ để cứu sống được tất cả, vẫn chưa đủ để có đủ máu cho người bệnh.
Em ơi! Xót em lắm em có biết không?...
Tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh những em bé đi dự trung thu mà mẹ các em vẫn phải mang theo bình tiếp máu, tay các em vẫn đang cắm kim, nối với bình truyền máu. Hôm ấy là trung thu, biết bao nhiêu em bé khác được đi chơi cùng bố mẹ, được mua đồ ăn, đồ chơi. Còn các em, biết bao giờ trên tay các em không còn phải mang theo những dụng cụ kia. Biết bao giờ tóc trên đầu các em sẽ mọc lại được sau khi chịu tác động của thuốc, của hóa chất. Biết bao giờ mới đến cái trung thu mà các em có thể được tung tăng vui đùa như bao nhiêu bạn khác. Biết bao giờ mới đủ máu truyền cho người bệnh. Biết bao giờ mới hết những giọt nước mắt đau đớn như người chị của em bé hôm qua đã mất. Biết bao giờ thì những tình nguyện viên như chúng tôi sẽ hết việc. Tôi mong lắm cái ngày ấy, cái ngày mà không còn ai phải ra đi vì thiếu máu.
Các tình nguyện viên ơi! Chúng ta phải làm ngay thôi! Làm thật nhiều nữa! Còn rất nhiều sinh mệnh đang trông đợi vào chúng ta. Biết bao nhiêu mạng sống đang cần đến những giọt máu do chúng ta vận động được. Những giọt máu là những tính mạng của biết bao nhiêu con người đang chờ chúng ta, cần chúng ta. Chúng ta phải làm thôi! Không thể để những sinh linh bé bỏng phải ra đi khi còn chưa nhìn mặt trời được bao ngày như thế được! Tất cả là chúng ta! Chúng ta hãy cố gắng, vận động thật nhiều đơn vị máu, và chính mình cũng đi hiến máu khi đủ điều kiện. Cố lên các bạn! Chúng ta hãy làm tất cả có thể để cứu sống được người bệnh!
Một lời nhắn nhủ tới tất cả mọi người: mỗi chúng ta ai sinh ra cũng có quyền được sống, nhưng không phải ai cũng may mắn được sống khỏe mạnh như bạn. Trong khi các bạn còn đang bận rộn với biết bao nhiêu công việc, bao nhiêu chuyện vui buồn trong cuộc sống thì có thể ngay lúc ấy thôi, có những sinh mệnh đã ra đi vì thiếu máu. Các bạn và tôi, hãy cùng nhau hiến máu cứu người. Những giọt máu các bạn cho đi, có thể không quá lớn, không ảnh hưởng gì tới sức khỏe của các bạn, nhưng lại là sự sống, là tất cả niềm hi vọng của biết bao nhiêu con người đang nằm trên ranh giới giữa sự sống và cái chết và của cả gia đình họ nữa. Tiếng khóc của em bé 10 tuổi kia thương biết bao nhiêu, xót xa biết bao nhiêu. Hãy yêu thương những thiên thần bé bỏng ấy các bạn nhé! Hãy để tiếng khóc ấy biến yêu thương thành hành động. Hãy đến với chúng tôi! Hãy sẻ chia những giọt máu cao quý của các bạn để có thể sẻ chia sự sống, sẻ chia tiếng cười với biết bao nhiêu con người khác. Họ đáng được sống, đáng được yêu thương và đáng được sẻ chia. Họ cần có những giọt máu của các bạn. “Cuộc đời không dài lắm, nhưng đủ để yêu thương” – với tôi, đó mãi là chân lí!


Nguồn : Bài viết của một hội viên Hội TNVĐHMTp Hà Nội - http://forum.mau.vn/showthread.php?t=8468