Những sắc màu tình nguyện 11:42 03/12/2011

Những ngày đầu mới tham gia hoạt động ở Hội máu (Hội thanh niên vận động hiến máu Hà Nội), tôi như một chú chim non còn bỡ ngỡ, chưa biết con đường đi phía trước như thế nào, đó có phải là một quyết định đúng đắn đối với bản thân của mình hay không. Cứ thế, tôi chỉ hoạt động với một nửa lòng nhiệt tình, một nửa niềm tin và hy vọng.

Rồi một ngày, trong chương trình lớn lần đầu tiên mình tham gia với tên gọi Trái Tim Tình Nguyện 2010 ở Gò Đống Đa, trong tôi hình như đã có gì đó thay đổi, một con người hiểu và “sống để yêu thương” đúng nghĩa.

Mới vào Hội, tôi chưa thể nào hình dung ra nổi thế nào là một sự kiện cấp Hội. Hằng tuần chỉ biết đến điểm hiến máu cố định của chi hội với một không gian tương đối hẹp, lần đầu tôi được đi mỏi chân ở khu vực hiến máu. Chứng kiến hàng trăm bạn tình nguyện viên từ các chi hội khác cũng đang làm công việc hàng ngày tôi vẫn thường làm mội khi ra điểm, bản thân như tìm thấy một niềm vui đồng cảm lạ kỳ. Đúng là chỉ có những trái tim tình nguyện mới làm nên những điều kỳ diệu như thế. Nó đủ sức gắn kết biết bao tâm hồn, thế hệ đến gần với nhau hơn. Giữa gò Đống Đa của một thời lịch sử oai hùng, giờ rực rỡ như được hồi sinh bởi biết bao màu cờ sắc áo của các tổ chức tình nguyện ở Hà Nội. Tự thưởng cho bản thân vài phút để lướt qua gian trại của các câu lạc bộ tình nguyện, tôi thích thú ngắm nhìn các gian hàng đậm chất sinh viên giản dị mà đáng yêu…mới thấy hết sức sáng tạo và tinh thần tuổi trẻ hòa trong các hoạt động vì cộng đồng. Họ thực sự là những người quả cảm và có tấm lòng hào hiệp, đúng rồi, sống trong đời sống – cần có một tấm lòng, để chia sẻ và thấy mình lớn hơn. Tôi lại thấy tự hào về những công việc thầm lặng mà mình đang tham gia.  Tôi nhìn thấy những anh chị tình nguyện không mang quốc tịch Việt Nam, không chung với chúng mình màu tóc, làn da hay đôi mắt đặc trưng; tôi cũng nhìn thấy những bạn sinh viên, khoác trên mình màu áo xanh tình nguyện chứ không phải màu đỏ thắm của anh chị trong hội Máu chúng mình hay mặc...và thấy tất cả đều có chung một nụ cười “ nối vòng tay lớn”. Mỗi người tự tặng cho nhau một dải ruy băng đỏ mang dòng chữ “ Sống để yêu thương” với ý nghĩa rõ ràng, chúng ta cũng giống nhau, sinh ra là mang trong mình nhiệm vụ yêu thương, sẵn sàng sẻ chia vì cuộc sống tươi đẹp này..

 Rồi đến khi những bài hát với giai điệu ngọt ngào cất lên, mình mới nhận ra là nơi đây không chỉ đơn thuần là một mái nhà tình nguyện chung  mà nó còn là một lễ hội, một lễ hội thực sự dành cho tuổi trẻ nói chung và sinh viên nói riêng. Những tiết mục văn nghệ sôi động, trẻ trung, thu hút hàng nghìn khán giả, trong đó có cả tôi. Rồi đến khi con số 1200 đơn vị máu đã được tiếp nhận cất lên, thông báo kết quả cho một quá trình miệt mài hăng say tuyên truyền vận động, làm ai nấy đều thực sự hạnh phúc. Vẫn là những cô cậu sinh viên, hồn nhiên, tươi tắn trên giảng đường mà đủ  sức mạnh để thu hút được cả một cộng đồng đông đảo ủng hộ và tham gia hiến máu..  Đó hẳn là một điều kỳ diệu mà chỉ có những trái tim tình nguyện thực sự mới làm được. Tôi cùng những người bạn ngập tràn trong free hugs đầy yêu thương và thấm đẫm mồ hôi của tất cả mọi người. Được hòa mình trong vũ điệu Flashmob, được cùng cất vang bài Hội ca thân quen, quả thực tôi sẽ không bao giờ có thể quên được giây phút xúc động ấy.

Cảm ơn chương trình trái tim tình nguyện II vì đã cho tôi một con đường để đi tới và hy vọng rằng, với lần thứ 3 được tổ chức tại công viên Hòa Bình lần này, sẽ có nhiều đơn vị máu được thu về hơn nữa, và sẽ có thêm nhiều bạn cảm tình viên sẽ cùng trưởng thành và lớn lên hơn nữa dưới mái nhà chung của Hội thanh niên vận động hiến máu Hà Nội.

 

Nguyễn Minh Khánh

Viện Đại học mở Hà Nội.