Tôi tình cờ gặp chị ở Hội nghị điển hình tiên tiến chữ thập đỏ tỉnh Phú
Yên. Người phụ nữ ấy có khuôn mặt phúc hậu, mái tóc đã hoa râm và đang
giữ một "kỷ lục" cao cả: 87 lần hiến máu cứu người.
Hiến máu để tri ân người cứu mạng
Chị Thịnh (trái) hiến máu cứu người để tri ân người cứu mạng và gieo mầm thiện.
Năm 1979, khi sinh
đứa con đầu tiên, chị Lý Kim Thịnh (phường 5, TP Tuy Hoà, Phú Yên) vừa
tròn 23 tuổi. Đó là một ca sinh khó, cần mổ gấp. Khi nghe bác sĩ thông
báo, cô gái trẻ mới sinh con lần đầu không khỏi lo sợ. Lo nhất là lúc đó
bệnh viện không còn nhóm máu tương thích với chị. Chị thuộc nhóm máu B,
một nhóm máu khá hiếm.
May mắn thay, một
người đàn ông giấu tên đã tình nguyện hiến máu cho chị. Ca mổ thành công
tốt đẹp. Trong niềm vui “mẹ tròn con vuông” chị lại áy náy khi ân nhân
của chị đã đi mất, không để lại tên hay địa chỉ liên lạc. Đến bây giờ
chị vẫn mong ước được gặp người đó một lần để nói lời cảm ơn nhưng vẫn
chưa toại nguyện.
Khi kể lại chuyện cũ,
chị Thịnh vẫn còn rất xúc động: “Lúc đó nếu không có ân nhân cho máu
không biết mẹ con tôi sẽ ra sao nữa. Tôi sống được là nhờ máu người tốt
nên tôi cũng phải tiếp tục gieo mầm thiện”.
Nghĩ sao làm vậy.
Trong một lần đi thăm bạn ở bệnh viện, chị hay tin một bệnh nhân nghèo
sinh con bị băng huyết, cần tiếp máu. Không chần chừ do dự, chị lên đề
nghị với bệnh viện xin được truyền máu cho bênh nhân, dù lúc đó chị chỉ
có 40kg và đang cho con bú.
Nhưng điều đáng buồn
là bệnh tình người phụ nữ quá nguy kịch, lại tiếp máu không kịp thời nên
đã qua đời ngay lúc đó. Hình ảnh người mẹ mất đi, để lại đứa trẻ sơ
sinh đỏ hỏn khát sữa cứ ám ảnh chị mãi. Chị nói: “Giá như tôi đến sớm
hơn chút nữa thì mẹ đứa trẻ đã không ra đi như vậy”.
Từ lúc đó, chị nghĩ
mình phải làm gì đó để những câu chuyện buồn như người phụ nữ đó không
còn xảy ra nữa. Trăn trở như thế, chị liền ghi tên vào ngân hàng máu
sống ở Bệnh viện Đa khoa Phú Yên, và nói một lời như đinh đống cột: “Khi
nào cần máu thì gọi ngay cho tôi, bất kể ngày hay đêm”.
“Bí mật” làm việc nghĩa
Cho đến bây giờ chị
không thể kể hết những lần những lần mình đi hiến máu. Suốt hơn 1/4 thế
kỷ qua, chị Lý Thị Kim Thịnh đã âm thầm hiến hàng chục lít máu, cứu sống
rất nhiều bệnh nhân nghèo, không đủ tiền mua máu.
Chị Lý Thị Kim Thịnh (bên trái) nhận bằng khen của UBND tỉnh vì thành tích tại Hội nghị điển hình tiên tiến chữ thập đỏ
Đặc biệt, trong suốt
hơn 20 năm đầu chị làm nghĩa cử cao đẹp đó mà chồng con, họ hàng không
một ai hay biết. Mỗi lần đi hiến máu chị đều dặn bệnh viện không được
tiết lộ cho ai biết tên cũng như chỗ ở của chị. Mãi đến năm 2004, khi
chị được Sở Y tế Phú Yên tuyên dương, thì chồng con chị mới bất ngờ. Anh
Trần Kim Hơn (chồng chị Thịnh) nói: “Tôi vui lắm, tôi không ngờ bà ấy
lại làm việc thiện như thế suốt cả mấy chục năm như thế rồi”.
Kể từ khi biết chị
Thịnh đi hiến máu, ông xã và 2 cậu con trai của chị đã “noi gương” cùng
làm việc tốt. Suốt 6 năm qua, cả gia đình chị 4 người đã hơn 100 lần
hiến máu nhân đạo, tổng số máu lên tới hơn 20 lít.
Không chỉ hiến máu cứu
người, từ năm 2009, mỗi ngày gia đình chị còn tự tay nấu một nồi cháo
mang vào bệnh viện giúp đỡ cho những bệnh nhân nghèo. Chị tâm sự: “Những
bệnh nhân đó đến tiền chữa trị còn khó khăn, miếng ăn làm sao lo cho
đầy đủ được, mình giúp họ được gì thì cứ giúp thôi”.
Những khoản tiền khen thưởng của các cơ quan ban ngành chị cũng dùng để giúp đỡ, hố trợ cho những gia đình nghèo, gặp khó khăn.
Phần thưởng lớn nhất là nụ cười của bệnh nhân
30 năm hiến máu nhân
đạo, chị luôn từ chối quà bồi dưỡng của bệnh viện, bị ép mãi chị mới
nhận rồi lại biếu ngay phần quà đó lại cho những bệnh nhân nghèo, chỉ
giữ lại tờ giấy chứng nhận như một kỷ niệm đẹp.
Hàng chục lần đi hiến
máu, vui buồn không biết mấy mà kể. Rất nhiều người nghèo được cứu sống
nhờ máu chị đã nhận chị làm chị, làm em, làm mẹ.
Một lần, có người phụ
nữ trẻ đi sinh, vì bị băng huyết mất nhiều máu, cả gia đình đã xuống
bệnh viện thử máu nhưng không một ai trùng nhóm. Lúc đó chị Thịnh vừa đi
TP Hồ Chí Minh về, vừa kịp đặt hành lý xuống, hay tin là chị chạy vào
ngay bệnh viện hiến máu cứu cô gái. Chị cũng chỉ coi đó như những lần
hiến máu bình thường khác, xong việc thiện chị ra về và không nói tên
cũng như nơi ở cho người nhà cô gái.
Bẵng một thời gian,
công việc gia đình bận rộn khiến chị cũng quên đi chuyện đó. Nhưng thật
bất ngờ, cả hai vợ chồng đã tìm đến tận nhà chị cảm ơn và nhận chị làm
chị gái. “Thế là bây giờ tôi có thêm một cô em gái và đứa cháu xinh xắn
nữa” - chị cười hạnh phúc.
Chuyện vui nhiều nhưng
chuyện buồn cũng không hiếm. Cho đến tận bây giờ chị vẫn không quên
được hình ảnh cậu bé tên Hoà (15 tuổi, huyện Sông Hinh) bị bệnh nặng cần
phải tiếp máu thường xuyên để duy trì sự sống (1 tháng/1 bịch). Chị bồi
hồi nhớ lại: “Gặp tôi, cậu bé cứ nắm chặt tay nói “Cô ơi! Con muốn sống
lắm, cô cứu con với”, nước da cậu bé xanh rớt mà ánh mắt nhìn tôi thì
tha thiết lắm!”. Ngay lập tức, chị đã đăng ký 1 năm cho cậu bé 3 lần
máu. Nhưng rồi căn bệnh nan y không thể chữa khỏi đã cướp mất sự sống
của cậu bé, chị dẫu rất muốn cũng không thể duy trì sự sống của cậu bé
mãi được.
Bây giờ ở cái tuổi ngũ
tuần, sức khoẻ cũng không còn tốt như trước nhưng chị vẫn tiếp tục hiến
máu khi có người cần. Đem khoe với chúng tôi thư khen của Chủ tịch
nước, những bằng khen của Thủ tướng, của các hội, cơ quan, ban ngành chị
nói: “Tôi trân trọng những bằng khen này lắm, nhưng có lẽ phần thưởng
lớn nhất dành cho tôi là nụ cười và sự sống của những bệnh nhân nghèo.
Mỗi lần giúp được ai đó, niềm hạnh phúc cứ âm ỉ mãi trong tôi suốt chặng
đường về”.
Khánh Hằng - Thành Chung